Điển hình là một trường ở Yên Bái theo(hn.24h.com) Thầy giáo Đào Ngọc Sơn – Hiệu trưởng nhà trường, người có thâm niên công tác nơi đây gần 12 năm, nhớ lại: “Khi mới lên đây, nhà trường có 5 lớp nhưng chỉ có 2 phòng học tạm bợ nên buộc phải học 2 ca và 1 lớp học ghép. Còn đường sá đi lại thì vất hết chỗ nói. Từ nhà tôi ở thị trấn Nông Trường Nghĩa Lộ đến trường phải đi bộ gần 5 tiếng mà phải cuốc bộ trong 5 năm liền”. Đâu phải nói chuyện của ngày xưa mà hiện tại cũng vậy. Đường lên Trường Tiểu học và THCS Làng Nhì giờ vẫn một bên là vách núi dựng đứng, bên kia là vực sâu hun hút. Phải có sự gắn bó đặc biệt với Làng Nhì, thầy Sơn mới trụ lại được. Ngoài dạy học, việc thầy phải làm thường xuyên là vận động học sinh ra lớp. Giờ số gia đình có ý định bắt con nghỉ học để lên nương phụ giúp bố mẹ ngày càng ít dần.
Dù không có bàn giáo viên, bàn học sinh nhưng giáo viên và học sinh miền núi vẫn quyết tâm.Bàn giáo viên, bàn học sinh không phải là không có, nhưng số lượng ít mỗi lớp học ít nhất cũng phải thiếu 3 bộ bàn ghế thành thử ra phải ngồi chen chúc nhau là thường xuyên xảy ra mang đến cho học sinh những căn bệnh về học đường như gù lưng, mệt mỏi chân tay, chán học ….
Chỉ cần có bàn giáo viên, có bàn học sinh thì có lẽ sẽ khác hơn nhiều.Các thầy cô không còn khó khăn thiếu thốn, đời sống của giáo viên vùng cao được cải thiện, học sinh thích thú hơn khi đi học và không còn cảm giác mệt mỏi nữa.
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét